Ngày xửa ngày xưa

Tối nào cũng như tối nào, cậu chuyện 1001 đêm bắt đầu. Sau bao câu chuyện mẹ tự chế như là Chó sói bị Khăn đỏ đầy đoạ (dựa trên không sói nào cũng ác ), cô bé 1 mắt không bình thường bị béo phì nhưng cưới được hoàng tử (dựa trên chân dài đại gia), cả làng bắt được cá kì dị và ăn hết và cả làng thành kì dị (dựa trên Formosa). Tối nay mẹ nghĩ mãi nghĩ mãi và quyết định kể câu chuyện sau “Ngày xửa ngày xửa, có một người chị tên là Dung và người em tên là Nam.

 2 đứa nhao nhao : Ôi người chị tên giống mẹ Dung hả

Im hết nhắm mắt lại nghe kể đi.

2 đứa vẫn nhao nhao: còn người em là cậu Bi hả 

thế giờ có nghe chuyện không

cóoooo

“Cả 2 chị em không có bố mẹ bên cạnh nên là chị Dung suốt ngày đi làm để kiế tiền nuôi em , trả tiền nhà ở và đồ ăn, nhưng em Nam lại là cậu bé hư hỏng, không nghe lời, suốt ngày lêu lổng, trốn học đi chơi.

Cuối cùng trường học ko chịu được nữa, và gọi người chị lên để thông báo đuổi học. Khi biết có cuộc hẹn như thế chị Dung đã chiên thật nhiều nem thật nhiều nem, mang theo lên gặp thầy hiệu trưởng ở ngôi trường tên là trường “ĐỎ”

“Cô Dung, tôi rất tiếc báo với cô là em cô đã trốn học quá mức cho phép, nên chúng tôi phải cho cậu ấy nghỉ thôi” thầy hiệu trưởng, tóc xoăn, cao lớn, vừa nói vừa nhìn người chị 

“từ thời cô học ở đây, ai cũng yêu quí vì cô là ngừoi thông minh và học giỏi, nhưng sao em cô lại…”

“Thưa thầy, thầy ăn nem đi ạ”

“ơ thôi…tôi không…”

Nói đến đấy chị Dung đã đưa luôn đĩa nem lên mặt thầy, thầy đành phải bốc một miếng và ăn 

“nem việt nam à, ngon nhỉ, ôi sao người việt nam có cái nem này ngon chà bá lửa”

rồi thầy lại bốc tiếp một miếng để ăn. nhưng miếng này lại quá mặn. thầy xúc động thốt lên 

“sao lại mặn thế này, có phải nước mắt của cô ko”

lúc đó chị Dung oà khóc và nói

“Xin thầy đừng đuổi học em trai của em ạ, nhà không có bố mẹ bên cạnh, em phải rán nem đi bán, lúc rán em khóc rất nhiều nên là…”

Thầy im lặng và nói 

“hm, vợ tôi ( là cô giáo dạy môn Trud Lao Động, đấy, chồng làm hiệu trưởng, vợ làm giáo viên, quá sướng) cũng nói qua hoàn cảnh của 2 chị em …thôi được tôi sẽ cho em của cô một cơ hội nữa ”

….

Đi về chị Dung rất là buồn.  

(một tiếng ngáy vang lên , con kia vẫn thều thào “mẹ ơi kể tiếp đi, đi về rồi chị Dung làm sao)”

Chị Dung gọi người em ra thì có một sự phản ứng dữ dội “em không đi học nữa, em nghỉ học luôn đây…”

Chị Dung nói ” N à, đừng làm như vậy, mẹ sẽ rất buồn lắm, mẹ chỉ…hãy nghỉ đến nhà mình, blah blah ”

KHÒ KHÒ KHÒ KHÒ
Hết chuyện. Rút ra là đừng nên kể các loại chuyện quá hay, bọn nó nghe hay quá hào hứng quá không ngủ, cứ kể mấy chuyện chán chán ngắt

Leave a comment

About

Writing on the Wall is a newsletter for freelance writers seeking inspiration, advice, and support on their creative journey.